野外

宋代 王令
绿野爱平宽,偶来或永叹。 村儿骇车马,野犬吠衣冠。 乱草无闲地,斜阳有去鞍。 良田半蹊径,始信直行难。
绿 ài píng kuān   ǒu lái huò yǒng tàn  
cūn ér hài chē   quǎn fèi guān  
luàn cǎo xián   xié yáng yǒu ān  
liáng tián bàn jìng   shǐ xìn zhí xíng nán