夜听张道士弹琴

明代 刘基
白涧含光月照席,梅花八檐珠的皪。蕊宫道士弹七弦,明星在树霜满天。 锵如暗泉发函窦,悄若空山叫哀狖。雾雨寒吹松柏响,波涛怒激蛟龙斗。 神奔鬼怪入杳冥,鸾孤鹤寡风泠泠。湘娥宵攀竹枝泣,紫凤晓啄梧桐鸣。 悽悽欲断还复续,啼莺一声春草绿。砉然清商行素秋,落叶洒地虫啾呼。 拥衾听之消百虑,梦逐行云自来去。九疑连天洞庭远,海阔烟深不知处。 蕊宫道士听我语,世无子期谁识女。叶间濮上方施行,白云阳春弃如土。
bái jiàn hán guāng yuè zhào   méi huā yán zhū de ruǐ gōng dào shì dàn xián   míng xīng zài shù shuāng mǎn tiān
qiāng àn quán hán dòu   qiāo ruò kōng shān jiào āi yòu hán chuī sōng bǎi xiǎng   tāo jiāo lóng dòu
shén bēn guǐ guài yǎo míng   luán guǎ fēng líng líng xiāng é xiāo pān zhú zhī   fèng xiǎo zhuó tóng míng
duàn huán   yīng shēng chūn cǎo 绿 huā rán qīng shāng háng qiū   luò chóng jiū
yōng qīn tīng zhī xiāo bǎi   mèng zhú háng yún lái jiǔ lián tiān dòng tíng yuǎn   hǎi kuò yān shēn zhī chù
ruǐ gōng dào shì tīng   shì shuí shí jiān shàng fāng shī xíng   bái yún yáng chūn