夜听妓诗二首 其一
夜来坐几时,银汉倾露落。澄沧入闺景,葳蕤被园藿。
丝管感暮情,哀音绕梁作。芳盛不可恒,及岁共为乐。
天明坐当散,琴酒驶弦酌。
yè
夜
lái
来
zuò
坐
jǐ
几
shí
时
,
yín
银
hàn
汉
qīng
倾
lù
露
luò
落
。
。
chéng
澄
cāng
沧
rù
入
guī
闺
jǐng
景
,
wēi
葳
ruí
蕤
bèi
被
yuán
园
huò
藿
。
。
sī
丝
guǎn
管
gǎn
感
mù
暮
qíng
情
,
āi
哀
yīn
音
rǎo
绕
liáng
梁
zuò
作
。
。
fāng
芳
shèng
盛
bù
不
kě
可
héng
恒
,
jí
及
suì
岁
gòng
共
wéi
为
lè
乐
。
。
tiān
天
míng
明
zuò
坐
dāng
当
sàn
散
,
qín
琴
jiǔ
酒
shǐ
驶
xián
弦
zhuó
酌
。
。