野田黄雀行

宋代 王称
黄雀何翩翩,群飞野田侧。飞鸟自相呼,饮啄仍共适。 谁知游侠子,张丸事弹射。腥驱荐鼎俎,腐壤委毛翮。 微物何足甄,感念在畴昔。蔡侯富游盘,行乐方未极。 安知子发至,一旦殒其国。至哉庄辛谈,可以长太息。 不睹黄雀哀,千秋复何益。
huáng què piān piān   qún fēi tián fēi niǎo xiāng   yǐn zhuó réng gòng shì
shéi zhī yóu xiá zi   zhāng wán shì tán shè xīng jiàn dǐng   rǎng wěi máo
wēi zhēn   gǎn niàn zài chóu cài hóu yóu pán   xíng fāng wèi
ān zhī zi zhì   dàn yǔn guó zhì zāi zhuāng xīn tán   cháng tài
huáng què āi   qiān qiū