谒昙阳仙师纯节祠

明代 王世贞
皎月出高天,团团照灵祠。中有一片心,晦朔长不亏。 秉介在韶年,抗节矢幽闺。宁希世人是,况乃论情私。 临当就羽化,金剪裁绿丝。芙蓉秀朝日,根不弃涂泥。 过客尽回车,而我思夷齐。何必沾殷粟,然后首阳薇。 智者快其仁,愚者惜其饥。焉知非冲举,千载复来仪。
jiǎo yuè chū gāo tiān   tuán tuán zhào líng zhōng yǒu piàn xīn huì   shuò zhǎng kuī    
bǐng jiè zài sháo nián   kàng jié shǐ yōu guī níng shì rén shì kuàng   nǎi lùn qíng    
lín dāng jiù huà   jīn jiǎn cái 绿 róng xiù cháo gēn      
guò jǐn huí chē   ér zhān yīn rán   hòu shǒu yáng wēi    
zhì zhě kuài rén   zhě yān zhī fēi chōng qiān   zǎi lái