野堂

宋代 陆游
野堂地僻无车马,草径柴门昼亦扃。 栗里虽贫储旧粟,玉川终老抱遗经。 病身凛凛残秋叶,故友寥寥欲旦星。 赖有吾儿堪暖眼,夜阑常共一灯青。
táng chē   cǎo jìng chái mén zhòu jiōng
suī pín chǔ jiù   chuān zhōng lǎo bào jīng
bìng shēn lǐn lǐn cán qiū   yǒu liáo liáo dàn xīng
lài yǒu ér kān nuǎn yǎn   lán cháng gòng dēng qīng