夜宿杨,晓起见雪

宋代 杨万里
茅檐无声风不起,误喜夜来雨应止。 开门送眼忽心惊,失却前山万堆翠。 江南只说浙西山,更令著雪与人看。 诸峰尽处一峰出,凛然玉立最高寒。 溪声细伴吟声苦,客心冷趁波心去。 掉头得句恐天嗔,且唤征夫问前路。
máo yán shēng fēng   lái yīng zhǐ  
kāi mén sòng yǎn xīn jīng   shī què qián shān wàn duī cuì  
jiāng nán zhǐ shuō zhè 西 shān   gèng lìng zhù xuě rén kàn  
zhū fēng jǐn chù fēng chū   lǐn rán zuì gāo hán  
shēng bàn yín shēng   xīn lěng chèn xīn  
diào tóu de kǒng tiān chēn   qiě huàn zhēng wèn qián