夜宿山家待宋惟宪不至

明代 杨士奇
主人罢尊酌,稚子具衾毡。稍稍松火息,寥寥独未眠。 林高风响迅,窗虚月色悬。行侣时相失,怀抱自悽然。
zhǔ rén zūn zhuó   zhì qīn zhān shāo shāo sōng huǒ   liáo liáo wèi mián
lín gāo fēng xiǎng xùn   chuāng yuè xuán xíng shí xiāng shī   huái 怀 bào rán