夜宿青原寺感怀

宋代 文天祥
松风一榻雨萧萧,万里封疆夜寂寥。 独坐瑶琴悲世虑,君恩犹恐壮怀消。
sōng fēng xiāo xiāo   wàn fēng jiāng liáo  
zuò yáo qín bēi shì   jūn ēn yóu kǒng zhuàng huái 怀 xiāo