夜宿洪亭长家

宋代 朱熹
才到秋来气便高,雁声天地总寥寥。客怀今夜不成寐,风细月明江自潮。
cái dào qiū lái biàn 便 gāo   yàn shēng tiān zǒng liáo liáo huái jīn 怀 chéng mèi fēng   yuè míng jiāng cháo