谒嵩禅师塔

宋代 释德洪
吾道例孔子,譬如掌与拳。展握固有异,要之手则然。 晚世苦凌夷,讲习失渊源。君看投迹者,纷纷等狂颠。 韩子亦儒衣,倔强称时贤。凭凌作诟语,到死不少悛。 后世师韩辈,穴攘犹可怜。走名不自信,逐队工语言。 哗然皇祐间,飞蚊闹喧阗。田衣动成群,怒瘿空自悬。 缩头不敢息,兀坐如蹲猿。堂堂东山公,才大德亦全。 齿牙生风雷,笔阵森戈鋋。隐然湖海上,长庚横晓天。 作书肆豪猛,挥斤莫敢前。群儿虽貌敬,臆论已不专。 书成谒天子,一日万口传。坐令天下士,欲见嗟无缘。 功成还山中,笑语答云烟。我来不及见,山水自明鲜。 入门寂无声,脩竹空满轩。永怀翛然姿,骨肉耸清坚。 僮奴岂知此,住此亦弥年。指余以石塔,草棘北风颠。 再拜不忍去,听此绕涧泉。吁嗟末运中,那复斯人焉。 文章亦细事,清苦非所便。但爱公所守,远相诸祖肩。 迟迟哦公诗,落日满晴川。愿携折脚铛,结茅西涧边。 岁时逻松桧,来此扫颓砖。
dào kǒng   zhǎng quán zhǎn yǒu yào   zhī shǒu rán    
wǎn shì líng   jiǎng shī yuān yuán jūn kàn tóu zhě fēn   fēn děng kuáng diān    
hán   jué jiàng chēng shí xián píng líng zuò gòu dào   shǎo quān    
hòu shì shī hán bèi   xué rǎng yóu lián zǒu míng xìn zhú   duì gōng yán    
huá rán huáng yòu jiān   fēi wén nào xuān tián tián dòng chéng qún   yǐng kōng xuán    
suō tóu gǎn   zuò dūn yuán táng táng dōng shān gōng cái   quán    
chǐ 齿 shēng fēng léi   zhèn sēn chán yǐn rán hǎi shàng cháng   gēng héng xiǎo tiān    
zuò shū háo měng   huī jīn gǎn qián qún ér suī mào jìng   lùn zhuān    
shū chéng tiān   wàn kǒu chuán zuò lìng tiān xià shì   jiàn jiē yuán    
gōng chéng hái shān zhōng   xiào yún yān lái jiàn shān   shuǐ míng xiān    
mén shēng   xiū zhú kōng mǎn xuān yǒng huái xiāo 怀 rán 姿   ròu sǒng qīng jiān    
tóng zhī   zhù nián zhǐ shí cǎo   běi fēng diān    
zài bài rěn   tīng rào jiàn quán jiē yùn zhōng   rén yān    
wén zhāng shì   qīng fēi suǒ biàn 便 dàn ài gōng suǒ shǒu yuǎn   xiāng zhū jiān    
chí chí ó gōng shī   luò mǎn qíng chuān yuàn xié shé jiǎo chēng jié   máo jiàn 西 biān    
suì shí luó sōng guì   lái sǎo tuí zhuān