野寺

宋代 陆游
闲行入野寺,僧饭鼓其镗。 惨惨风剺面,晖晖日满廊。 去来元自在,宾主两相忘。 却下山坡路,樵歌出陇长。
xián xíng   sēng fàn tāng  
cǎn cǎn fēng miàn   huī huī mǎn láng  
lái yuán zai   bīn zhǔ liǎng xiāng wàng  
què xià shān   qiáo chū lǒng zhǎng