野寺

宋代 陆游
僧壁题名半阙讹,重来叹息屡摩挲。 林蝉欲断暮复急,竹露如倾秋更多。 半俸渐偿赊酒券,故衫已换钓鱼蓑。 西窗一看枯棋罢,归去还忧烂斧柯。
sēng míng bàn quē é   chóng lái tàn
lín chán duàn   zhú qīng qiū gèng duō
bàn fèng jiàn cháng shē jiǔ quàn   shān huàn diào suō
西 chuāng kàn   guī hái yōu làn