夜色

宋代 游九言
夜色正幽悄,梦回常自悲。 悠悠节物改,冉冉心事非。 儿嬉意不足,搔首忽成丝。 炎寒扇洪罏,橐籥日煎治。 冥鸿对云路,蜗蝇蚀昏卑。 功名难力致,志勉与心期。 旦昼多营营,至此盍停思。 谁能澄夜气,一息存端倪。 五更百虑起,嘹嘹听啼鸡。
zhèng yōu qiāo   mèng huí cháng bēi  
yōu yōu jié gǎi   rǎn rǎn xīn shì fēi  
ér   sāo shǒu chéng  
yán hán shàn hóng   tuó yuè jiān zhì  
míng hóng 鸿 duì yún   yíng shí hūn bēi  
gōng míng nán zhì   zhì miǎn xīn  
dàn zhòu duō yíng yíng   zhì tíng  
shuí néng chéng   cún duān  
gēng bǎi   liáo liáo tīng