夜三首 其二

宋代 刘攽
凉风吹素月,深夜欲眠时。露自入秋白,漏从前日迟。 河光如剑直,萤影似星移。多少流年感,闻蛩辄易悲。
liáng fēng chuī yuè   shēn mián shí qiū bái lòu   cóng qián chí    
guāng jiàn zhí   yíng yǐng xīng duō shǎo liú nián gǎn wén   qióng zhé bēi