野人致枸杞青蒿

宋代 刘敞
味薄时共笑,野人犹相高。春田有馀暇,馈我杞与蒿。 酌酒谢其意,采之亦诚劳。城中多好事,过半称贤豪。 杯肴具五鼎,珠玉轻一毫。将之献门下,皆有千金褒。 何故背此计,而反从吾曹。淡泊徒自乐,膏芗未能叨。 信知老农美,颇欲耕东皋。因閒有馀力,从尔观芟薅。
wèi báo shí gòng xiào   rén yóu xiāng gāo chūn tián yǒu xiá   kuì hāo
zhuó jiǔ xiè   cǎi zhī chéng láo chéng zhōng duō hǎo shì   guò bàn chēng xián háo
bēi yáo dǐng   zhū qīng háo jiāng zhī xiàn mén xià   jiē yǒu qiān jīn bāo
bèi   ér fǎn cóng cáo dàn   gāo xiāng wèi néng dāo
xìn zhī lǎo nóng měi   gēng dōng gāo yīn xián yǒu   cóng ěr guān shān hāo