野人送菜感赋

清代 谢维藩
僦室迩菜圃,寒绿侵书楼。岁除馈盈把,野人意绸缪。 苦言今冬冷,地冻菜不稠。强能饱妻子,天赐固已优。 城外兵过地,千家但空畴。搜括及筐篚,何能问秋收。 盗贼所未屠,饿死骨满沟。主兵匪不严,耳目诚难周。 连营压汉水,笙歌进珍羞。朝廷方用兵,小民何敢尤。 述罢叹息去,辍食泪雨流。
jiù shì ěr cài   hán 绿 qīn shū lóu suì chú kuì yíng   rén chóu móu
yán jīn dōng lěng   dòng cài chóu qiáng néng bǎo   tiān yōu
chéng wài bīng guò   qiān jiā dàn kōng chóu sōu guā kuāng fěi   néng wèn qiū shōu
dào zéi suǒ wèi   è 饿 mǎn gōu zhǔ bīng fěi yán   ěr chéng nán zhōu
lián yíng hàn shuǐ   shēng jìn zhēn xiū cháo tíng fāng yòng bīng   xiǎo mín gǎn yóu
shù tàn   chuò shí lèi liú