野人

清代 陈忠平
野人疏大志,端居一水浔。青眸谁顾惜,明月自升沈。 鸥点秋沙白,烟笼春梦深。有时无所事,万籁共长吟。
rén shū zhì   duān shuǐ xún qīng móu shuí míng   yuè shēng shěn    
ōu diǎn qiū shā bái   yān lóng chūn mèng shēn yǒu shí suǒ shì wàn   lài gòng cháng yín