夜泊平望终夕不寐三首

宋代 杨万里
一生行路便多愁,落得星星雨鬓秋。 数尽归程到家了,此身犹未出苏州。
shēng xíng biàn 便 duō chóu   luò de xīng xing bìn qiū  
shù jǐn guī chéng dào jiā le   shēn yóu wèi chū zhōu