夜泊富池

宋代 董嗣杲
望穷破寺楼,趁月沙岸泊。 更深河汉淡,砧杵出篱落。 凄然不得睡,俄顷风作恶。 遥程已不计,心胆尚陨获。 移舟傍深缆,稳借今宵托。 不须叹邅回,所苦在离索。 知身寄何处,只得呼樽酌。 波涛晓方定,掀篷卸空橐。 托目祠宇新,榱桷灿丹垩。 共指甘王灵,古墓出林薄。
wàng qióng lóu   chèn yuè shā àn  
gēng shēn hàn dàn   zhēn chǔ chū luò  
rán shuì   é qǐng fēng zuò è  
yáo chéng   xīn dǎn shàng yǔn huò  
zhōu bàng shēn lǎn   wěn jiè jīn xiāo tuō  
tàn zhān huí   suǒ zài suǒ  
zhī shēn chǔ   zhǐ de zūn zhuó  
tāo xiǎo fāng dìng   xiān péng xiè kōng tuó  
tuō xīn   cuī jué càn dān è  
gòng zhǐ gān wáng líng   chū lín