野农谣

宋代 利登
去年阳春二月中,守令出郊亲劝农。 红云一道拥归骑,村村镂榜粘春风。 行行蛇蚓字相续,野农不识何由读。 唯闻是年秋,粒颗民不收。 上堂对妻子,炊多糴少饥号啾。 下堂见官吏,税多输少喧征求。 呼官视田吏视釜,官去掉头吏不顾。 内煎外迫两无计,更以饥躯受笞箠。 古来丘垅几多人,此日孱生岂难弃。 今年二月春,重见劝农文。 我勤自钟惰自釜,保用官司劝我氓。 农亦不必劝,文亦不必述。 但愿官民通有无,莫令租吏打门叫呼疾。 或言州家一年三百六十日,念及我农惟此日。
nián yáng chūn èr yuè zhōng   shǒu lìng chū jiāo qīn quàn nóng  
hóng yún dào yōng guī   cūn cūn lòu bǎng zhān chūn fēng  
háng háng shé yǐn xiāng   nóng shí yóu  
wéi wén shì nián qiū   mín shōu  
shàng táng duì   chuī duō shǎo hào jiū  
xià táng jiàn guān   shuì duō shū shǎo xuān zhēng qiú  
guān shì tián shì   guān diào tóu  
nèi jiān wài liǎng   gèng shòu chī chuí  
lái qiū lǒng duō rén   càn shēng nán  
jīn nián èr yuè chūn   zhòng jiàn quàn nóng wén  
qín zhōng duò   bǎo yòng guān si quàn máng  
nóng quàn   wén shù  
dàn yuàn guān mín tōng yǒu   lìng mén jiào  
huò yán zhōu jiā nián sān bǎi liù shí   niàn nóng wéi