谒南岳

宋代 刘克庄
中原昔分裂,五岳仅存一。 嗟余生东南,有眼乃未觌。 清晨犯寒栗,马上青历历。 怪云何处来,对面失崷崒。 午投胜业寺,僧讶余不怿。 茗馀因献嘲,君定非韩匹。 彼来既轩露,君至若封鐍。 余谓僧无躁,兹可以理诘。 止僧坐悦亭,霾翳忽冰释。 石廪先呈身,{左山右勾}嵝俄见脊。 须臾天柱开,最后祝融出。 高峰七十二,固已得彷佛。 邺侯何尝死,懒残元非寂。 恍疑在山中,明当往寻觅。 咄哉三尺雪,孤此一双屐。 驾言款灵琐,楼堞晃丹赤。 柏深不见人,画妙如新笔。 珠珑千娉婷,弹棋拊瑶瑟。 茫茫鬼神事,荒幻难穷悉。 吾师太史公,江淮遍浪迹。 兹焉又浮湘,汗漫恣游陟。 虽然乏毫端,亦颇增目力。 规模五字体,蟠屈万丈碧。 诗成投褚中,何必题庙壁。
zhōng yuán fēn liè   yuè jǐn cún  
jiē shēng dōng nán   yǒu yǎn nǎi wèi  
qīng chén fàn hán   shàng qīng  
guài yún chǔ lái   duì miàn shī qiú  
tóu shèng   sēng  
míng yīn xiàn cháo   jūn dìng fēi hán  
lái xuān   jūn zhì ruò fēng jué  
wèi sēng zào    
zhǐ sēng zuò yuè tíng   mái bīng shì  
shí lǐn xiān chéng shēn     { zuǒ shān yòu gōu   } lǒu é jiàn  
tiān zhù kāi   zuì hòu zhù róng chū  
gāo fēng shí èr   páng  
hòu cháng   lǎn cán yuán fēi  
huǎng zài shān zhōng   míng dāng wǎng xún  
duō zāi sān chǐ xuě   shuāng  
jià yán kuǎn líng suǒ   lóu dié huǎng dān chì  
bǎi shēn jiàn rén   huà miào xīn  
zhū lóng qiān pīng tíng   dàn yáo  
máng máng guǐ shén shì   huāng huàn nán qióng  
shī tài shǐ gōng   jiāng huái biàn làng  
yān yòu xiāng   hàn màn yóu zhì  
suī rán háo duān   zēng  
guī   pán wàn zhàng  
shī chéng tóu chǔ zhōng   miào