夜漫漫

宋代 白玉蟾
雷声初散天成霁,雨改青山颜色翠。 清猿啸夜月濛胧,木客暗吟悽怆意。 麻姑峰头一缕云,苒苒如绵飘羽袂。 良宵展转不成眠,天外青鸾何未至。 碧空冷露落无声。谁见幽人挥玉涕。 情绪纷纶天籁起,起读璚书言语秘。 晓雾护寒山狗吠,红日松窗金缕细。
léi shēng chū sàn tiān chéng   gǎi qīng shān yán cuì
qīng yuán xiào yuè méng lóng   àn yín chuàng
fēng tóu yún   rǎn rǎn mián piāo mèi
liáng xiāo zhǎn zhuǎn chéng mián   tiān wài qīng luán wèi zhì
kōng lěng luò shēng shuí jiàn yōu rén huī
qíng fēn lún tiān lài   qióng shū yán
xiǎo hán shān gǒu fèi   hóng sōng chuāng jīn