叶落

宋代 李纲
铿然一叶已惊秋,况复纷纷巧见投。振槁不禁风淅淅,催寒长共雨飕飕。 洞庭波起初微脱,云梦霜高浩不收。舞砌穿帷不须扫,萧骚从伴逐臣愁。
kēng rán jīng qiū   kuàng fēn fēn qiǎo jiàn tóu zhèn gǎo jīn fēng cuī   hán zhǎng gòng sōu sōu    
dòng tíng chū wēi tuō   yún mèng shuāng gāo hào shōu chuān wéi 穿 sǎo xiāo   sāo cóng bàn zhú chén chóu