叶落

唐代 吴融
红影飘来翠影微,一辞林表不知归。伴愁无色烟犹在, 替恨成啼露未晞。若逐水流应万里,莫因风起便孤飞。 楚郊千树秋声急,日暮纷纷惹客衣。
hóng yǐng piāo lái cuì yǐng wēi   lín biǎo zhī guī bàn chóu yān yóu zài  
hèn chéng wèi ruò zhú shuǐ liú yīng wàn   yīn fēng biàn 便 fēi
chǔ jiāo qiān shù qiū shēng   fēn fēn