谒灵源塔

宋代 释德洪
高帆驾浪过南溟,那料归来扫此亭。桃李成阴春老大,溪山好在鬓凋零。 瓦灯已照宫商石,卵塔分藏服匿瓶。春雪尚能知客意,荡除毛孔瘴烟腥。
gāo fān jià làng guò nán míng   liào guī lái sǎo tíng táo chéng yīn chūn lǎo   shān hǎo zài bìn diāo líng    
dēng zhào gōng shāng shí   luǎn fēn cáng píng chūn xuě shàng néng zhī dàng   chú máo kǒng zhàng yān xīng