夜凉

宋代 徐玑
夜凉扶杖出山斋,身似孤云倚石岸。 吟就不知山月晓,清风满面落松钗。
liáng zhàng chū shān zhāi   shēn shì yún shí àn  
yín jiù zhī shān yuè xiǎo   qīng fēng mǎn miàn luò sōng chāi