夜苦秋蚊达旦不寐

宋代 周紫芝
昔年记淮邦,茅庐蔚秋草。两耳无晨昏,秋蚊困飞绕。 利吻极惨伤,群飞固轻矫。悬知孀女祠,未可较多少。 至今梦中雷,客枕疑已晓。那知三家村,复此终夕挠。 青烟郁蒿艾,横空益奔扰。手倦劳扑缘,眼病恶薰燎。 谁言天宇大,微物吝除剿。何必养嘉羞,便可付丹鸟。
nián huái bāng   máo wèi qiū cǎo liǎng ěr chén hūn qiū   wén kùn fēi rào    
wěn cǎn shāng   qún fēi qīng jiǎo xuán zhī shuāng wèi   jiào duō shǎo    
zhì jīn mèng zhōng léi   zhěn xiǎo zhī sān jiā cūn   zhōng náo    
qīng yān hāo ài   héng kōng bēn rǎo shǒu juàn láo yuán yǎn   bìng è xūn liáo    
shuí yán tiān   wēi lìn chú jiǎo yǎng jiā xiū biàn   便 dān niǎo