野菊二首

宋代 史铸
野花无主为谁芳,酒熟渔家擘蟹黄。 遇酒逢花须一笑,故留秋意作重阳。
huā zhǔ wèi shuí fāng   jiǔ shú jiā bāi xiè huáng  
jiǔ féng huā xiào   liú qiū zuò chóng yáng