野居

唐代 韦应物
结发屡辞秩,立身本疏慢。今得罢守归,幸无世欲患。 栖止且偏僻,嬉游无早宴。逐兔上坡冈,捕鱼缘赤涧。 高歌意气在,贳酒贫居惯。时启北窗扉,岂将文墨间。
jié zhì   shēn běn shū màn jīn shǒu guī   xìng shì huàn
zhǐ qiě piān   yóu zǎo yàn zhú shàng gāng   yuán chì jiàn
gāo zài   shì jiǔ pín guàn shí běi chuāng fēi   jiāng wén jiān