夜久睡觉不复能寐凄然有感

宋代 唐庚
无复更残暑,夜深清欲饥。叶飞魂梦数,露重语音知。 月色到秋苦,更声临晓迟。平生憎墨翟,老去亦悲丝。
gèng cán shǔ   shēn qīng fēi hún mèng shù   zhòng yīn zhī    
yuè dào qiū   gèng shēng lín xiǎo chí píng shēng zēng lǎo   bēi