谒金门(一名花自落、垂杨碧、出塞)

唐代 韦庄
春雨足,染就一溪新绿。柳外飞来双羽玉,弄晴相对浴¤ 楼外翠帘高轴,倚遍阑干几曲。云淡水平烟树簇, 寸心千里目。 春漏促,金烬暗挑残烛。一夜帘前风撼竹,梦魂相断续¤ 有个娇饶如玉,夜夜绣屏孤宿。闲抱琵琶寻旧曲, 远山眉黛绿。 空相忆,无计得传消息。天上嫦娥人不识,寄书何处觅¤ 新睡觉来无力,不忍把君书迹。满院落花春寂寂, 断肠芳草碧。
chūn   rǎn jiù xīn 绿 liǔ wài fēi lái shuāng   nòng qíng xiāng duì   ¤
lóu wài cuì lián gāo zhóu   biàn lán gān yún dàn shuǐ píng yān shù  
cùn xīn qiān
chūn lòu   jīn jìn àn tiāo cán zhú lián qián fēng hàn zhú   mèng hún xiāng duàn   ¤
yǒu jiāo ráo   xiù píng 宿 xián bào pa xún jiù  
yuǎn shān méi dài 绿
kōng xiāng   chuán xiāo xi tiān shàng cháng é rén shí   shū chǔ   ¤
xīn shuì jiào lái   rěn jūn shū mǎn yuàn luò huā chūn  
duàn cháng fāng cǎo