谒金门·人已老

宋代 吕渭老
人已老。春亦不留些少。花尽叶长蚕又抱。子规啼未了。往事不论多少。且向尊前一笑。白发满头愁已到。路长波渺渺。
rén lǎo chūn liú xiē shǎo huā jǐn zhǎng cán yòu bào guī wèi liǎo wǎng shì lùn duō shǎo qiě xiàng zūn qián xiào bái mǎn tóu chóu dào cháng miǎo miǎo