谒金门·七月既望湖上雨后作
凭画槛,雨洗秋浓人淡。隔水残霞明冉冉,小山三四点。
艇子几时同泛?待折荷花临鉴。日日绿盘疏粉艳,西风无处减。
píng
凭
huà
画
kǎn
槛
,
yǔ
雨
xǐ
洗
qiū
秋
nóng
浓
rén
人
dàn
淡
。
。
gé
隔
shuǐ
水
cán
残
xiá
霞
míng
明
rǎn
冉
rǎn
冉
,
xiǎo
小
shān
山
sān
三
sì
四
diǎn
点
。
。
tǐng
艇
zǐ
子
jǐ
几
shí
时
tóng
同
fàn
泛
?
dài
待
zhé
折
hé
荷
huā
花
lín
临
jiàn
鉴
。
。
rì
日
rì
日
lǜ
绿
pán
盘
shū
疏
fěn
粉
yàn
艳
,
xī
西
fēng
风
wú
无
chǔ
处
jiǎn
减
。
。
注释
- 冉冉:袅袅升动貌。
- 临鉴:对镜。绿盘:喻荷叶。
注释
冉冉:袅袅升动貌。
临鉴:对镜。
绿盘:喻荷叶。
临鉴:对镜。
绿盘:喻荷叶。
评解
厉鹗词以典丽见长,此词“秋浓人淡”、“绿盘疏粉艳”两句,尤为颖异尖新。上片是人看景,清远空灵之极;下片是景中人,遐想绮旎。全词清雅婉丽,意境幽美。风味在清真、白石之间。