谒金门·春又晚

宋代 康与之
春又晚。风劲落红如剪。睡起绣床飞絮满。日长门半掩。不管离肠欲断。听尽梁间双燕。试上小楼还不见。楼前芳草远。
chūn yòu wǎn fēng jìn luò hóng jiǎn shuì xiù chuáng fēi mǎn cháng mén bàn yǎn guǎn cháng duàn tīng jǐn liáng jiān shuāng yàn shì shàng xiǎo lóu hái jiàn lóu qián fāng cǎo yuǎn