夜会问答十

唐代 皮日休
寒夜清,帘外迢迢星斗明。况有萧闲洞中客, 吟为紫凤呼凰声。 瘿木杯,杉赘楠瘤刳得来。莫怪家人畔边笑, 渠心只爱黄金罍。 落霞琴,寥寥山水扬清音。玉皇仙驭碧云远, 空使松风终日吟。 莲花烛,亭亭嫩蕊生红玉。不知含泪怨何人, 欲问无由得心曲。 金火障,红兽飞来射罗幌。夜来斜展掩深炉, 半睡芙蓉香荡漾。 忆山月,前溪后溪清复绝。看看又及桂花时, 空寄子规啼处血。 锦鲸荐,碧香红腻承君宴。几度闲眠却觉来, 彩鳞飞出云涛面。 怀溪云,漠漠闲笼鸥鹭群。有时日暮碧将合, 还被鱼舟来触分。 霜中笛,落梅一曲瑶华滴。不知青女是何人, 三奏未终头已白。 月下桥,风外拂残衰柳条。倚栏杆处独自立, 青翰何人吹玉箫?
hán qīng   lián wài tiáo tiáo xīng dǒu míng kuàng yǒu xiāo xián dòng zhōng  
yín wèi fèng huáng shēng
yǐng bēi   shān zhuì nán liú de lái guài jiā rén pàn biān xiào  
xīn zhǐ ài huáng jīn léi
luò xiá qín   liáo liáo shān shuǐ yáng qīng yīn huáng xiān yún yuǎn  
kōng shǐ 使 sōng fēng zhōng yín
lián huā zhú   tíng tíng nèn ruǐ shēng hóng zhī hán lèi yuàn rén  
wèn yóu de xīn
jīn huǒ zhàng   hóng shòu fēi lái shè luó huǎng lái xié zhǎn yǎn shēn  
bàn shuì róng xiāng dàng yàng
shān yuè   qián hòu qīng jué kàn kàn yòu guì huā shí  
kōng guī chù xuè
jǐn jīng jiàn   xiāng hóng chéng jūn yàn xián mián què jué lái  
cǎi lín fēi chū yún tāo miàn
huái 怀 yún   xián lóng ōu qún yǒu shí jiāng  
hái bèi zhōu lái chù fēn
shuāng zhōng   luò méi yáo huá zhī qīng shì rén  
sān zòu wèi zhōng tóu bái
yuè xià qiáo   fēng wài cán shuāi liǔ tiáo lán gān chù  
qīng hàn rén chuī xiāo