夜合花 自鹤江入京,泊葑门外有感

宋代 吴文英
柳暝河桥,莺晴台苑,短策频惹春香。当时夜泊,温柔便入深乡。词韵窄,酒杯长。翦蜡花、壶箭催忙。共追游处,凌波翠陌,连棹横塘。十年一梦凄凉。似西湖燕去,吴馆巢荒。重来万感,依前唤酒银罂。溪雨急,岸花狂。趁残鸦、飞过苍茫。故人楼上,凭谁指与,芳草斜阳。
liǔ míng qiáo   yīng qíng tái yuàn   duǎn pín chūn xiāng dāng shí   wēn róu biàn 便 shēn xiāng yùn zhǎi   jiǔ bēi zhǎng jiǎn huā jiàn cuī máng gòng zhuī yóu chù   líng cuì   lián zhào héng táng shí nián mèng liáng shì 西 yàn   guǎn cháo huāng chóng lái wàn gǎn   qián huàn jiǔ yín yīng   àn huā kuáng chèn cán fēi guò cāng máng rén lóu shàng   píng shuí zhǐ   fāng cǎo xié yáng