夜合花(赋笛)

宋代 史达祖
冷截龙腰,偷_鸾爪,楚山长锁秋云。梅华未落,年年怨入江城。千嶂碧,一声清。杜人间、儿女箫笙。共凄凉处,琵琶湓浦,长啸苏门。 当时低度西邻。天淡阑干欲暮,曾赋高情。子期老矣,不堪带酒重听。纤手静,七星明。有新声、应更魂惊。梦回人世,寥寥夜月,空照天津。
lěng jié lóng yāo   tōu   _ luán zhǎo   chǔ shān cháng suǒ qiū yún méi huá wèi luò   nián nián yuàn jiāng chéng qiān zhàng   shēng qīng rén jiān ér xiāo shēng gòng liáng chù   pa pén   cháng xiào mén
dāng shí 西 lín tiān dàn lán gān   céng gāo qíng lǎo   kān dài jiǔ zhòng tīng qiàn shǒu jìng   xīng míng yǒu xīn shēng yīng gèng hún jīng mèng huí rén shì   liáo liáo yuè   kōng zhào tiān jīn