夜寒寄卢给事二首

唐代 贯休
刻羽流商否,霜风动地吹。迩来唯自惜,知合是谁知。 堑雪消难尽,邻僧睡太奇。知音不可得,始为一吟之。 心苦味不苦,世衰吾道微。清如吞雪雹,谁把比珠玑。 作者相收拾,常人任是非。旧居沧海上,归去即应归。
liú shāng fǒu   shuāng fēng dòng chuī ěr lái wéi   zhī shì shéi zhī
qiàn xuě xiāo nán jǐn   lín sēng shuì tài zhī yīn   shǐ wèi yín zhī
xīn wèi   shì shuāi dào wēi qīng tūn xuě báo   shuí zhū
zuò zhě xiāng shōu shí   cháng rén rèn shì fēi jiù cāng hǎi shàng   guī yīng guī