夜过蕴公房访邹子序因忆乃舅吴子乔时寓大梁
禅窗论旧思何穷,云月微明澹远空。客里无眠惊落木,老来多难感飞蓬。
兵连沧海书犹滞,人隔黄河梦几通。逸气看君真似舅,可怜吴调各秋风。
chán
禅
chuāng
窗
lùn
论
jiù
旧
sī
思
hé
何
qióng
穷
,
yún
云
yuè
月
wēi
微
míng
明
dàn
澹
yuǎn
远
kōng
空
kè
。
lǐ
客
wú
里
mián
无
jīng
眠
luò
惊
mù
落
lǎo
木
,
lái
老
duō
来
nàn
多
gǎn
难
fēi
感
péng
飞
蓬
。
bīng
兵
lián
连
cāng
沧
hǎi
海
shū
书
yóu
犹
zhì
滞
,
rén
人
gé
隔
huáng
黄
hé
河
mèng
梦
jǐ
几
tōng
通
yì
。
qì
逸
kàn
气
jūn
看
zhēn
君
sì
真
jiù
似
kě
舅
,
lián
可
wú
怜
diào
吴
gè
调
qiū
各
fēng
秋
风
。