夜过谢池小酌戏继前韵示诸友

宋代 欧阳澈
为忆莲娃夜叩门,恐缘芳草怨王孙。眉弯海峤初生月,鬓亸巫峰欲坠云。 金粟花残将委烬,香丝篆破不成文。朦胧月映人如玉,尔汝忘形共一樽。
wèi lián kòu mén   kǒng yuán fāng cǎo yuàn wáng sūn méi wān hǎi qiáo chū shēng yuè bìn   duǒ fēng zhuì yún    
jīn huā cán jiāng wěi jìn   xiāng zhuàn chéng wén méng lóng yuè yìng rén ěr   wàng xíng gòng zūn