夜过明卿迟元美不至得今字
楚客如看昔,燕歌遂至今。群情宜卤莽,斯意转萧森。
狂甚怜吾在,愁来独尔寻。双珠明月动,一酌暮钟沉。
天地逢人少,冠裳避世深。穷途惟白雪,失计自黄金。
词赋偏生色,风尘易折心。不知王子晋,何处夜抽簪。
chǔ
楚
kè
客
rú
如
kàn
看
xī
昔
,
yān
燕
gē
歌
suì
遂
zhì
至
jīn
今
qún
。
qíng
群
yí
情
lǔ
宜
mǎng
卤
sī
莽
,
yì
斯
zhuǎn
意
xiāo
转
sēn
萧
森
。
kuáng
狂
shén
甚
lián
怜
wú
吾
zài
在
,
chóu
愁
lái
来
dú
独
ěr
尔
xún
寻
shuāng
。
zhū
双
míng
珠
yuè
明
dòng
月
yī
动
,
zhuó
一
mù
酌
zhōng
暮
chén
钟
沉
。
tiān
天
dì
地
féng
逢
rén
人
shǎo
少
,
guān
冠
cháng
裳
bì
避
shì
世
shēn
深
qióng
。
tú
穷
wéi
途
bái
惟
xuě
白
shī
雪
,
jì
失
zì
计
huáng
自
jīn
黄
金
。
cí
词
fù
赋
piān
偏
shēng
生
sè
色
,
fēng
风
chén
尘
yì
易
zhé
折
xīn
心
bù
。
zhī
不
wáng
知
zǐ
王
jìn
子
hé
晋
,
chǔ
何
yè
处
chōu
夜
zān
抽
簪
。