谒郭马帅

宋代 刘过
千金买骏马,百金市蛾眉。 长安酒家楼,挥洒惊人诗。 天子不得臣,公卿气吞之。 俯视儿女辈,自诡男子奇。 谁知金陵都,五年重来兹。 墨貂日以蔽,尘埃鬓成丝。 故人风雨散,知己今为谁。 郭侯山西英,而有熊豹姿。 巍峨西忠庙,乔木人所思。 垂芳到云仍,大将奕世为。 兄弟各三衙,父子步武随。 万户侯冠军,金印何累累。 虽然平戎策,终郁未得施。 方今群胡扰,似觉虏运衰。 达靼军其西,会以蒙国斯。 蛇豕互天噬,干戈极猖披。 盗贼毛蝟起,敛民及刀锥。 父老思汉官,壶浆傒王师。 吾君自神武,妙算出筹帷。 收揽天下才,尺寸不可遗。 机会一日来,恢复此其时。 况如郭侯者,礼贤正谦卑。 使之会云龙,列城归指麾。 安知古中原,不使同驱驰。 过也久沦落,狂名诸公知, 然亦壮心胆,志慕鞭四夷, 脱靴呼将军,举扇障元规。 有音世不赏,诗酒聊自嬉。 霜风忽无情,一夜冷彻肌。 高卧百尺楼,闭门无晨炊。 起视匣中剑,依旧光陆离。 有恩或可报,一死所不辞。
qiān jīn mǎi jùn   bǎi jīn shì é méi
cháng ān jiǔ jiā lóu   huī jīng rén shī
tiān chén   gōng qīng tūn zhī
shì ér bèi   guǐ nán
shéi zhī jīn líng dōu   nián chóng lái
diāo   chén āi bìn chéng
rén fēng sàn   zhī jīn wèi shuí
guō hóu shān 西 yīng   ér yǒu xióng bào 姿
wēi é 西 zhōng miào   qiáo rén suǒ
chuí fāng dào yún réng   jiàng shì wèi
xiōng sān   suí
wàn hòu guàn jūn   jīn yìn lěi lěi
suī rán píng róng   zhōng wèi shī
fāng jīn qún rǎo   shì jué yùn shuāi
jūn 西   huì méng guó
shé shǐ tiān shì   gān chāng
dào zéi máo wèi   liǎn mín dāo zhuī
lǎo hàn guān   jiāng wáng shī
jūn shén   miào suàn chū chóu wéi
shōu lǎn tiān xià cái   chǐ cùn
huì lái   huī shí
kuàng guō hòu zhě   xián zhèng qiān bēi
shǐ 使 zhī huì yún lóng   liè chéng guī zhǐ huī
ān zhī zhōng yuán   shǐ 使 tóng chí
guò jiǔ lún luò   kuáng míng zhū gōng zhī  
rán zhuàng xīn dǎn   zhì biān  
tuō xuē jiāng jūn   shàn zhàng yuán guī
yǒu yīn shì shǎng   shī jiǔ liáo
shuāng fēng qíng   lěng chè
gāo bǎi chǐ lóu   mén chén chuī
shì xiá zhōng jiàn   jiù guāng
yǒu ēn huò bào   suǒ