夜归舟中作

宋代 陆游
意薄杨修唤小儿,孤舟自笑发成丝。 放开痴腹无非梦,拈起幽怀总是诗。 霜下忽惊桐叶尽,滩生更觉水声奇。 余年那恨驱黄犊,除却为农百不宜。
báo yáng xiū huàn xiǎo ér   zhōu xiào chéng  
fàng kāi chī fēi mèng   niān yōu huái 怀 zǒng shì shī  
shuāng xià jīng tóng jǐn   tān shēng gèng jué shuǐ shēng  
nián hèn huáng   chú què wèi nóng bǎi