夜光篇

唐代 王泠然
游人夜到汝阳间,夜色冥濛不解颜。谁家暗起寒山烧, 因此明中得见山。山头山下须臾满,历险缘深无暂断。 焦声散著群树鸣,炎气傍林一川暖。是时西北多海风, 吹上连天光更雄。浊烟熏月黑,高艳爇云红。 初谓炼丹仙灶里,还疑铸剑神谿中。划为飞电来照物, 乍作流星并上空。西山无草光已灭,东顶荧荧犹未绝。 沸汤空谷数道水,融盖阴崖几年雪。两京贫病若为居, 四壁皆成凿照馀。未得贵游同秉烛,唯将半影借披书。
yóu rén dào yáng jiān   míng méng jiě yán shuí jiā àn hán shān shāo  
yīn míng zhōng de jiàn shān shān tóu shān xià mǎn   xiǎn yuán shēn zàn duàn
jiāo shēng sàn zhù qún shù míng   yán bàng lín chuān nuǎn shì shí 西 běi duō hǎi fēng  
chuī shàng lián tiān guāng gèng xióng zhuó yān xūn yuè hēi   gāo yàn ruò yún hóng
chū wèi liàn dān xiān zào   hái zhù jiàn shén 谿 zhōng huà wèi fēi diàn lái zhào  
zhà zuò liú xīng bìng shàng kōng 西 shān cǎo guāng miè   dōng dǐng yíng yíng yóu wèi jué
fèi tāng kōng shǔ dào shuǐ   róng gài yīn nián xuě liǎng jīng pín bìng ruò wéi  
jiē chéng záo zhào wèi guì yóu tóng bǐng zhú   wéi jiāng bàn yǐng jiè shū