野夫采鞭于东山偶得元者

唐代 羊士谔
追风岂无策,持斧有遐想。凤去留孤根,岩悬非朽壤。 苔斑自天生,玉节垂云长。勿谓山之幽,丹梯亦可上。
zhuī fēng   chí yǒu xiá xiǎng fèng liú gēn   yán xuán fēi xiǔ rǎng
tái bān tiān shēng   jié chuí yún zhǎng wèi shān zhī yōu   dān shàng