夜赋

宋代 陆游
老人不食觉魂清,况若身游白玉京。 夜静月惊林鹊起,水凉风颭露荷倾。 昏灯一点窥孤梦,画角三终转五更。 欲醉海山还嬾去,且携羽扇憩青城。
lǎo rén shí jué hún qīng   kuàng ruò shēn yóu bái jīng
jìng yuè jīng lín què   shuǐ liáng fēng zhǎn qīng
hūn dēng diǎn kuī mèng   huà jiǎo sān zhōng zhuǎn gēng
zuì hǎi shān hái lǎn   qiě xié shàn qīng chéng