夜飞鹊

宋代 张炎
为明月明年佳话云。 林霏散浮暝,河汉空云,都缘水国秋清。绿房一夜迎向晓,海影飞落寒冰。蓬莱在何处,但危峰缥缈,玉籁无声。文箫素约,料相逢、依旧花阴。 登眺尚余佳兴,零露下衣襟,欲醉还醒。明月明年此夜,颉颃万里,同此阴晴。霓裳梦断,到如今、不许人听。正婆娑桂底,谁家弄笛,风起潮生。
wèi míng yuè míng nián jiā huà yún
lín fēi sàn míng   hàn kōng yún   dōu yuán shuǐ guó qiū qīng 绿 fáng yíng xiàng xiǎo   hǎi yǐng fēi luò hán bīng péng lái zài chǔ   dàn wēi fēng piāo miǎo   lài shēng wén xiāo yuē   liào xiāng féng jiù huā yīn
dēng tiào shàng jiā xīng   líng xià jīn   zuì hái xǐng míng yuè míng nián   jié háng wàn   tóng yīn qíng cháng mèng duàn   dào jīn rén tīng zhèng suō guì   shuí jiā nòng   fēng cháo shēng