夜二首

唐代 杜甫
白夜月休弦,灯花半委眠。号山无定鹿,落树有惊蝉。 暂忆江东鲙,兼怀雪下船。蛮歌犯星起,空觉在天边。 城郭悲笳暮,村墟过翼稀。甲兵年数久,赋敛夜深归。 暗树依岩落,明河绕塞微。斗斜人更望,月细鹊休飞。
bái yuè xiū xián   dēng huā bàn wěi mián hào shān dìng 鹿   luò shù yǒu jīng chán
zàn jiāng dōng kuài   jiān huái 怀 xuě xià chuán mán fàn xīng   kōng jué zài tiān biān
chéng guō bēi jiā   cūn guò jiá bīng nián shù jiǔ   liǎn shēn guī
àn shù yán luò   míng rào sāi wēi dòu xié rén gèng wàng   yuè què xiū fēi