夜读庄子呈高紫微

宋代 岳珂
蒙园傲吏御风仙,聊以卮言后世传。 小大升潜同此地,智愚工拙岂其天。 众途适正何劳问,一理观心本自然。 从此二经束高阁,为君终夕读名篇。
méng yuán ào fēng xiān   liáo zhī yán hòu shì chuán  
xiǎo shēng qián tóng   zhì gōng zhuō tiān  
zhòng shì zhèng láo wèn   guān xīn běn rán  
cóng èr jīng shù gāo   wèi jūn zhōng míng piān